TRÀ ĐẠO

MỜI CÁC THẦY CÔ THƯỞNG THỨC TRÀ ƯỚP SEN CÙNG TUYẾT HẠNH

hôm nay thế nào nhỉ ?

Cao Bằng
Thời tiết Cao Bằng, Việt Nam
Cà Mau
Thời tiết Cà Mau, Việt Nam
Ðà Nẵng
Thời tiết Ðà Nang Việt Nam
Hà Nội
Thời tiết Ha Noi, Việt Nam
Thành phố HCM
Thời tiết Ho Chi Minh, Việt Nam
Huế
Thời tiết Hue, Việt Nam
Lạng Sơn
Thời tiết Lang Son, Việt Nam
Lào Cai
Thời tiết Lào Cai, Việt Nam
Nam Ðịnh
Thời tiết Nam Ðinh, Việt Nam
Nha Trang
Thời tiết Nha Trang, Việt Nam
Phan Thiết
Thời tiết Phan Thiet, Việt Nam
Phú Quốc
Thời tiết Phú Quoc, Việt Nam
Quy Nhơn
Thời tiết Quy Nhon, Việt Nam
Sơn La
Thời tiết Son La, Việt Nam
Thanh Hoá
Thời tiết Thanh Hoá, Việt Nam
Trường Sa
Thời tiết Truong Sa, Việt Nam
Vinh
Thời tiết Vinh, Việt Nam

Hân Hạnh Chào Đón

2 khách và 0 thành viên

MỜI QUÍ THẦY CÔ

Tài nguyên dạy học

quản lí cá nhân

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Danh Ngôn

    Tò mò ^^

    bạn thấy tâm trạng hôm nay thế nào ?
    bực bội
    rất vui và hạnh phúc
    buồn
    thoải mái
    stress mất huhu

    Ảnh ngẫu nhiên

    Trich_doan_Chi_pheo_6.flv LAGO.swf Clock_TuyetHanh.swf Picture61.png DSCN0380.jpg DSCN0378.jpg DSCN0377.flv 10655323_1565887986977518_2676340310618977332_o.jpg 10392489_638388929604056_2911241109831313578_n.jpg DSCN02361.jpg DSCN0235.jpg Senvabac.swf Senn.swf Sendong.swf May_bay_dep1.swf DSCN0246.jpg DSCN0245.jpg DSCN0244.jpg DSCN0204.jpg DSCN0219.jpg

    Bạn cần biết

    Liên kết ứng dụng

    Đọc Báo online


    Chào mừng quý vị đến với website của ...

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình. Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái hoặc phía dưới:


    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể :

    KÍNH CHÀO QUÝ THẦY CÔ & CÁC BẠN GHÉ THĂM!

    HÌNH ẢNH GV TRƯỜNG TÔI

    Thầy NGUYỄN THƯỞNG(Hiệu Trưởng)8/2004 đến nay


    Thầy Công Thông (Hiệu Phó)


    Cô Nguyễn Thị Lệ Thu (TPT)


    Cô Tuyết Hạnh(GV GDCD) 8/2004 đến nay


    Cô Võ Thị Thu My (Gv Toán)


    Cô Bích Vy (Âm nhạc)


    Cô Tuyết Thanh Thủy (GV Ngữ văn)


    Thầy Bùi Viết Trung (GV Địa)


    Cô Thúy Hiền & Thầy Nguyễn Cường (GV Toán Lý)


    Cô Hồ Nở & cô Phú Tuyết (GV Anh văn)


    Cô Thúy Diễm (GV Hóa)& thầy Minh Tân(GV TD)


    Cô Võ Thu (GV Sinh) & cô Ánh Trang (Văn Phòng)


    Cô Lê Hồng Nhị Y (GV Toán)


    Cô Bích Thủy & cô Thu Hà(Sử) 8/2004- 2014


    Cô Vũ Lương Anh Quân (GV Toán)


    Thầy Châu Ngọc Hương(GV TD)8/2014 - 2014


    Cô Lê Khiêm & cô Thị Trãi(GV văn) 2006


    Cô Kim Thư & cô Ái Tình (GV Toán)9/2013


    Cô Kim Trang (GV Sinh) & cô Kim Tuyền (NV y tế)


    Thầy Hoa Lên (GV Anh) & thầy Văn Trai (GVSinh)


    Cô Hoàng Yến (Hóa)


    Thầy Huỳnh Văn Tiến (GV Văn)


    Cô Trương Thị Lưu (Thư Viện)
    Gốc > Tản Mạn >

    Cát bụi

    Cát bụi

    Tuần mới khởi đầu cho tất cả, vẫn mong mọi việc sẽ diễn ra thuận lợi so với mình, vẫn mong là niềm vui sẽ đến với mình. Đã bao lần tự nhủ sẽ thay đổi, sẽ vứt bỏ bóng hình ai đang vấn vương trong lòng mình, tự nhủ rằng tình yêu chỉ là chốn phù du, chỉ là một vật hư vô, cứ mặc cho nó muốn đến khi nào thì đến, muốn ra đi lúc nào thì đi. Nhưng tự nhủ là thế sao chẳng làm được, sao ta chẳng mạnh mẽ, dứt khoác, để quyết định một điều gì đó.

    Sáng lang thang trên mạng, nghe được bài hát rất ư là đang giống tâm trạng ta hiện giờ, ta rất thích những dòng nhạc của Trịnh Công Sơn, thích ngay từ lúc mà ta chưa biết tận hưởng âm nhạc là gì. Bài hát nghe như nỗi lòng của tất cả mọi người. Lời bài hát đang vang lên, đang cho ta tự ngẫm lại thân mình.

    “Hạt bụi nào hoá kiếp thân tôi

    Để một mai vươn hình hài lớn dậy

    Ôi cát bụi tuyệt vời

    Mặt trời soi một kiếp rong chơi…”

    Thời gian chẳng chờ đợi ai cả, ngày chuyển sang đêm và đêm chuyển sang ngày mới như là một quy luật tự nhiên, chẳng ai có thể thay đổi điều đó, chẳng ai dịch chuyển được không gian và thời gian. Ta đang tự ngẫm nghĩ lại chính mình, ừ thì hạt bụi nào hoá kiếp thân tôi, ta đang tự hỏi ta đã và đang làm được những gì, ta đang cố gắng tất cả để vì ai, chỉ một câu trả lời duy nhất. Ta chỉ vì bản thân ta, cớ sao những lần ta vấp ngã ta lại biết đau, cớ sao ta không vịn vào cái đau ấy để làm chỗ dựa cho mình đứng dậy. Mà ta cứ để ta nằm sóng soài như thế, đau quá ta chẳng đứng dậy được. Sao ta lại có cảm giác hờn ghen với hạnh phúc của người ta, ghen tị với những gì người ta có được, cớ sao ta lại trách đời, trách bản thân ta, và cả trách người vô tình nhỉ? Tại sao ta không nghĩ mình như là một hạt bụi nhỉ? Để ta một kiếp rong chơi, để ta một đời thanh thản nhỉ?

    Sinh – lão – bệnh – tử đã là một quy luật của đời, có sinh ắt hẳn sẽ có tử, chẳng ai có thể trường tồn mãi, một ngày nào đó ta cũng sẽ trở về với cát bụi, trở về nơi bắt đầu sinh ra ta, vậy cớ sao ta không vui cho hết cuộc đời này, sao không tận hưởng những thứ trời đất đã ban cho ta. Một kiếp người sẽ tồn tại được bao lâu bỗng một ngày tóc hoá trắng, bỗng một ngày như chiếc lá sắp lìa cành, và bỗng một ngày sẽ trở về với cát bụi:

    “Bao nhiêu năm làm kiếp con người

    Chợt một chiều tóc trắng như vôi

    Lá úa trên cao rụng đầy

    Cho trăm năm và chết một ngày.”

    Vâng một kiếp người của chúng ta thật nhỏ bé, cứ nghĩ rằng sống đến hơn nửa đầu người, sống đến bảy mươi hay tám mươi đã là quá may mắn, nhưng liệu những người đó có hiểu hết sự đời này không? Có tận hưởng hết những thứ trời đất đã ban chưa, hay chỉ là than trách cho số phận, mỗi khi gặp việc gì khó khăn thì lại trách rằng cớ sao lại sinh ra ta, cớ sao lại để ta tồn tại trên cõi đời này nếm đủ mùi vị đắng cay của cuộc đời.

    Mình vẫn là một con người, vẫn có một trái tim để đập, một con người chân chính với trái tim luôn chân chính, luôn hướng đến những điều thiện, điều lành, luôn tìm ánh sáng của mặt trời mà tiến bước, chẳng muốn dò dẫm trong bóng đêm mịt mù. Và chúng ta luôn tin rằng nơi nào có ánh sáng nơi đó sẽ tiếp thêm cho ta niềm tin và hy vong. Tin vào một chân lý, tin vào một ngày mai tươi sáng. Và ta hãy đứng dậy và đứng vững trên đôi bàn chân của ta mặc cho nó yếu ớt và nhỏ bé thế nào, và hãy bước đi trên đôi chân của mình đến nơi có những người thân yêu luôn chờ đợi ngóng trông ta đến. Và chúng ta hãy sống và tồn tại như một hạt bụi có ý nghĩa chứ đừng như hạt bụi chỉ vô tình vướng vào vai áo ai, để rồi chỉ một cái phủi tay ta biến mất.

    “Mặt trời nào soi sáng tim tôi

    Để tình yêu xoay mòn thành đá cuội

    Xin úp mặt bùi ngùi

    Từng ngày qua mỏi ngóng tin vui

    Cụm rừng nào lá xác xơ cây

    Từ vực sâu nghe lời mời đã dậy

    Ôi cát bụi phận này

    Vết mực nào xoá bỏ không hay.”

     


    Nhắn tin cho tác giả
    Hồ Thị Tuyết Hạnh @ 14:18 19/07/2012
    Số lượt xem: 276
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    Sảng Khoái Cười