TRÀ ĐẠO

MỜI CÁC THẦY CÔ THƯỞNG THỨC TRÀ ƯỚP SEN CÙNG TUYẾT HẠNH

hôm nay thế nào nhỉ ?

Cao Bằng
Thời tiết Cao Bằng, Việt Nam
Cà Mau
Thời tiết Cà Mau, Việt Nam
Ðà Nẵng
Thời tiết Ðà Nang Việt Nam
Hà Nội
Thời tiết Ha Noi, Việt Nam
Thành phố HCM
Thời tiết Ho Chi Minh, Việt Nam
Huế
Thời tiết Hue, Việt Nam
Lạng Sơn
Thời tiết Lang Son, Việt Nam
Lào Cai
Thời tiết Lào Cai, Việt Nam
Nam Ðịnh
Thời tiết Nam Ðinh, Việt Nam
Nha Trang
Thời tiết Nha Trang, Việt Nam
Phan Thiết
Thời tiết Phan Thiet, Việt Nam
Phú Quốc
Thời tiết Phú Quoc, Việt Nam
Quy Nhơn
Thời tiết Quy Nhon, Việt Nam
Sơn La
Thời tiết Son La, Việt Nam
Thanh Hoá
Thời tiết Thanh Hoá, Việt Nam
Trường Sa
Thời tiết Truong Sa, Việt Nam
Vinh
Thời tiết Vinh, Việt Nam

Hân Hạnh Chào Đón

1 khách và 0 thành viên

MỜI QUÍ THẦY CÔ

Tài nguyên dạy học

quản lí cá nhân

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Danh Ngôn

    Tò mò ^^

    bạn thấy tâm trạng hôm nay thế nào ?
    bực bội
    rất vui và hạnh phúc
    buồn
    thoải mái
    stress mất huhu

    Ảnh ngẫu nhiên

    Trich_doan_Chi_pheo_6.flv LAGO.swf Clock_TuyetHanh.swf Picture61.png DSCN0380.jpg DSCN0378.jpg DSCN0377.flv 10655323_1565887986977518_2676340310618977332_o.jpg 10392489_638388929604056_2911241109831313578_n.jpg DSCN02361.jpg DSCN0235.jpg Senvabac.swf Senn.swf Sendong.swf May_bay_dep1.swf DSCN0246.jpg DSCN0245.jpg DSCN0244.jpg DSCN0204.jpg DSCN0219.jpg

    Bạn cần biết

    Liên kết ứng dụng

    Đọc Báo online


    Chào mừng quý vị đến với website của ...

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình. Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái hoặc phía dưới:


    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể :

    KÍNH CHÀO QUÝ THẦY CÔ & CÁC BẠN GHÉ THĂM!

    HÌNH ẢNH GV TRƯỜNG TÔI

    Thầy NGUYỄN THƯỞNG(Hiệu Trưởng)8/2004 đến nay


    Thầy Công Thông (Hiệu Phó)


    Cô Nguyễn Thị Lệ Thu (TPT)


    Cô Tuyết Hạnh(GV GDCD) 8/2004 đến nay


    Cô Võ Thị Thu My (Gv Toán)


    Cô Bích Vy (Âm nhạc)


    Cô Tuyết Thanh Thủy (GV Ngữ văn)


    Thầy Bùi Viết Trung (GV Địa)


    Cô Thúy Hiền & Thầy Nguyễn Cường (GV Toán Lý)


    Cô Hồ Nở & cô Phú Tuyết (GV Anh văn)


    Cô Thúy Diễm (GV Hóa)& thầy Minh Tân(GV TD)


    Cô Võ Thu (GV Sinh) & cô Ánh Trang (Văn Phòng)


    Cô Lê Hồng Nhị Y (GV Toán)


    Cô Bích Thủy & cô Thu Hà(Sử) 8/2004- 2014


    Cô Vũ Lương Anh Quân (GV Toán)


    Thầy Châu Ngọc Hương(GV TD)8/2014 - 2014


    Cô Lê Khiêm & cô Thị Trãi(GV văn) 2006


    Cô Kim Thư & cô Ái Tình (GV Toán)9/2013


    Cô Kim Trang (GV Sinh) & cô Kim Tuyền (NV y tế)


    Thầy Hoa Lên (GV Anh) & thầy Văn Trai (GVSinh)


    Cô Hoàng Yến (Hóa)


    Thầy Huỳnh Văn Tiến (GV Văn)


    Cô Trương Thị Lưu (Thư Viện)
    Gốc > Diễn đàn văn học >

    Mai Trong Thi Ca



    Nghệ thuật thưởng mai chắc chắn đã phát xuất từ Trung Hoa. Theo sử sách, từ thời Xuân Thu, người dân ở đất Tây Chu đã trồng mai như một thứ cây cảnh. Dần dần người Trung Hoa xem mai tượng trưng cho khí tiết của dân tộc họ và nâng mai lên hàng quốc hoa. Sau đó, thú thưởng mai lan sang những nước chịu ảnh hưởng của văn hóa Trung Hoa.

    Từ ngàn năm trước, hoa mai đã khơi nguồn cảm hứng cho biết bao thi nhân. Hoa mai được nhắc nhở trong thi ca của người xưa, cả ở Trung Hoa lẫn Việt Nam, thường là loại mai trắng. Đó là loại mai được nhắc đến trong thơ Trương Thuyết đời Đường:

    Khứ tuế Kinh Nam mai tự tuyết
    Kim niên Kế Bắc tuyết như mai

    Năm ngoái ở Kinh Nam (nay thuộc tỉnh Hồ Quảng), hoa mai trắng như tuyết
    Năm nay ở Kế Bắc (nay là Bắc Kinh), tuyết trắng như hoa mai

    Không như hầu hết các giống mai vàng ở phương Nam, loại mai trắng ở Trung Hoa và miền Bắc nước ta có mùi hương dịu dàng, thanh khiết, chẳng hạn như mùi hương của rừng mai nơi cung Dao Trì thuở xưa:

    Dao Trì bất thị tuyết
    Vị tiểu ám hương lai

    (Cổ thi)

    Nhìn về cung Dao Trì (thấy một mầu trắng nhưng) biết không phải là tuyết
    Vì có phảng phất mùi hương (thơm)

    Lư Mai Pha, một thi nhân đời Tống, đã so sánh mai và tuyết qua hai câu:

    Mai tu tốn tuyết tam phân bạch
    Tuyết khước thâu Mai nhất đoạn hương

    Mai nên nhường tuyết ba phân trắng
    Tuyết phải thua mai một bậc thơm

    Về hình dáng, loại mai trắng trong thơ cổ của Trung Hoa và Việt Nam trông giống như giống mai mù u, hiện còn một cây trong vườn chùa Gò ở Phú Lâm, ngoại ô Sài Gòn.

    Trong văn học Trung Hoa, có lẽ người yêu mai nhất là Lâm Bô, tức Lâm Hòa Tĩnh (967-1028), sống vào đời nhà Tống. Vị hiền sĩ này tài trí hơn người nhưng chán ghét tục lụy nên ở ẩn trên núi Cô Sơn, xem mai là vợ, hạc là con. Ông chính là tác giả bài thơ Mai Hoa bất hủ, được truyền tụng qua nhiều thế hệ. Bốn câu đầu của bài thơ như sau:

    Chúng phương dao, lạc độc tiên nghiên
    Chiếm tận phong tình hướng tiểu viên
    Sơ ảnh hoành tà thủy thanh thiển
    Ám hương phù động nguyệt hoàng hôn

    Các loài hoa rơi rụng, chỉ một mình (hoa mai) tươi tốt
    Chiếm cả vẻ đẹp trong khoảnh vườn nhỏ
    Bóng cành thưa đâm ngang lòng nước trong ở nơi cạn
    Hương thầm thoảng lên dưới ánh trăng hoàng hôn

    Hai câu thực của bài (câu 3 và 4) được đúc kết lại thành "ám hương phù động ánh hoành tà" và được cụ Giản Chi dịch là "chập chờn hương thoảng, bóng cành xiên ngang". Các thi nhân đời sau đã khen ngợi rằng chỉ với bẩy chữ, câu này đã diễn tả đủ được vẻ đẹp của hoa mai.

    Hoa mai

    Vương Duy (701-761), một thi sĩ kiêm họa sĩ đời Đường, đã nhắc đến hoa mai qua bài Tạp Thi bất hủ:

    Quân tự cố hương lai
    Ung tri cố hương sự
    Lai nhật ỷ song tiền
    Hàn mai trước hoa vị

    Người từ quê cũ đến
    Hẳn biết những chuyện ở quê nhà
    Ngày đi qua trước cửa buồng thêu
    Có thấy Hàn Mai nở hoa không?

    Nơi đất khách, gặp bạn cùng quê, nhà thơ không vội hỏi thăm chuyện quê cũ mà hỏi đến cội mai xưa. Cũng vậy, Lý Bạch, trong khi ngồi uống ruợu trên lầu Hoàng Hạc, nghe có người thổi khúc sáo Lạc Mai Hoa, đã bồi hồi nhớ đến bóng mai nơi kinh thành Trường An xa xôi vạn dặm:

    Nhất vi thiên khách khứ Trường Sa
    Tây vọng Trường An bất kiến gia
    Hoàng Hạc lâu trung xuy ngọc địch
    Giang thành ngũ nguyệt "Lạc mai hoa"

    Thân là người khách đến tận Trường Sa xa vạn dặm
    Trông về phía Tây, nơi thành Trường An, mà không thấy nhà
    Ngồi trên lầu Hoàng Hạc, nghe tiếng sáo ngọc thổi
    Giữa tháng năm, chợt vang khúc "hoa mai rụng" ở chốn Giang thành

    Lô Đồng (790-835), một nhà thơ khác đời Đường, đã thi vị hóa hoa mai với người đẹp (hay người đẹp với hoa mai?) trong những câu cuối của bài Hữu Sở Tư:

    Mỹ nhân hề! mỹ nhân!
    Bất tri mộ vũ hề! vi triêu vân?
    Tương tư nhất dạ mai hoa phát
    Hốt đáo song tiền nghị thị quân
    Người đẹp này! người đẹp!
    Chẳng hay (bây giờ) là mưa chiều hay mây sớm?
    Một đêm nhớ nhau mai nở hoa
    Trông thấy hoa trước cửa sổ, ngỡ là bóng nàng

    Bài thơ được nhiều người dịch ra tiếng Việt. Bài dịch hay nhất, theo thiển ý, là bài của Tản Đà với nhan đề "Có Nhớ Ai":

    Hỡi ơi! Người đẹp ta đâu?
    Mưa chiều mây sớm, ai hầu biết ai?
    Nhớ nhau suốt một đêm dài,
    Trước song trắng toát hoa mai lúc nào!
    Ngỡ mình chẳng phải mình sao?

    Các nhà thơ cổ thường ca ngợi hoa mai vì vẻ đẹp, vì hương thơm, và đặc biệt, vì cốt cách của hoa. Ví von mai với tình nhân như Lô Đồng đã là trường hợp ngoại lệ. Ấy thế mà sau Lô Đồng một đời, có một nhà thơ tên Hàn Ốc (844-933) đã so sánh làn da nõn nà, trắng mịn trên bộ ngực của người đẹp với một cánh... hoa mai. Ông viết:

    Phấn trứ lan hung tuyết áp mai
    Phấn thoa lên ngực như tuyết áp trên hoa mai

    Quả là táo bạo và độc đáo.

    Ở phương Nam, các nhà thơ của dân tộc ta không hề thua kém các nhà thơ phương Bắc trong lãnh vực thưởng thức và ca ngợi hoa mai. Một trong những nhà thơ hết lòng ưu ái loại hoa này là Nguyễn Trãi, vị khai quốc công thần của nhà Hậu Lê. Cụ đã từng giải thích lý do tại sao mình yêu mai đến thế:

    Ái mai, ái tuyết, ái duyên hà?
    Ái duyên tuyết bạch, mai phương khiết
    Yêu mai, yêu tuyết bởi vì đâu?
    Vì tuyết trắng, mai thơm và tinh khiết

    Cụ đã từng thổ lộ thú tiêu khiển trang nhã của cụ:

    Hái cúc, ương lan, hương bén áo
    Tìm mai, đạp nguyệt, tuyết xâm khăn

    Trong 21 bài "Ngôn Chí", Nguyễn Trãi đã nhắc đến mai qua 8 bài. Điển hình như:

    Trà mai đêm nguyệt dậy xem bóng
    Phiến sách ngày xuân ngồi chấm câu

    (Ngôn Chí 2)

    Quét trúc, bước qua lòng suối
    Thưởng mai, về đạp bóng trăng

    (Ngôn Chí 15)

    Lê Cảnh Tuân, một danh thần trong thời kháng Minh, khi bị quân Minh bắt về giam tại Kim Lăng, đã gửi gấm nỗi nhớ cố hương trong bài "Nguyên Nhật" (ngày đầu năm):

    Lữ quán khách nhưng tại
    Khứ niên xuân phục lai
    Quy kỳ hà nhật thị
    Lão tận cố hương mai

    Đất khách ngày lần qua
    Xuân đã quay trở lại
    Bao giờ về quê cũ
    Cội mai hẳn đã già?

    Sưu tầm


    Nhắn tin cho tác giả
    Hồ Thị Tuyết Hạnh @ 18:37 25/07/2012
    Số lượt xem: 432
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    Sảng Khoái Cười